
Ta vội ném tung mọi thứ lên
Thẩn thờ nhìn chúng rơi trên nền
Thoáng buồn khi thấy nhà đầy rác
Ta ước bi chừ em ở bên
Em sẽ vì ta dọn rác giùm
Hay là sẽ ném rác tùm lum
Ném ngay sọt rác thẳng vào mặt
Rồi thét ầm lên như sói hùm
Vì sao mọi thứ quẳng lung tung
Tung tẳng tung tăng rớt ạch đùng
Sao hổng chịu rơi trên trời nhỉ?
Nghĩ đi nghĩ lại nghĩ mông lung…
Ngày ấy phủ đầy ánh nắng vàng
Ngồi bên khung cửa nhìn mơ màng
Táo rơi rơi mãi bên thềm vắng
Ta đã rõ nguyên lý buộc ràng
Tự nghi tự ngộ chẳng do ai
Ai ngộ? Ai nghi? Cứ hỏi hoài
Đến lúc tâm im thôi thắc mắc
Dùng nghi dẹp niệm dứt ai ai (ngã, tôi, chủ thể)
Đạo Bụt ví như bài toán Tâm
Nghi tình khéo khởi, khởi âm thầm
Thế Tôn tự dựng lập giả thiết
Kẻ ngốc ngu ngơ ắt hiểu nhầm
Thức tạng trình biên dịch diệu kỳ
Là do huân biến bất tư nghì
Trên nền rỗng lặng không sinh diệt
Nghi đủ chín mùi tự giải nghi

Mục Quang Xạ thay Nothing to debate dùng blog này viết về Zi~m
www.trangsuoitu.org