SÓNG

by Mục Quang Xạ on July 5, 2009

in LĂNG GIÀ

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi! Con sóng phù du
Thăng trầm không ngã rẽ
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Ta nghĩ về chính ta
Ta nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió nào rời biển tâm?
Vì sao biển nổi sóng?
Nhận lầm gió ngoài tâm

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi! Con sóng bạc đầu
Ngày đêm không ngủ được
Lòng ta luôn bất an
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào sóng rời biển?
Dù vỗ mãi ngàn năm

Sóng, gió trong biển tâm
Như muôn vàn ảnh tượng
Ẩn hiện trong biển gương
Chẳng đoạn cũng chẳng thường

Cuộc đời không cuộc đời
Năm tháng nào đi qua?
Biển tâm rỗng, lặng, khắp
Đến đi nào phải ta

Ta dùng neo Bát Bất
Mượn Bát-nhã làm thuyền
Rõ sóng chính là biển
Nhà ta vốn là đây!

(Dưa trên nền bài thơ SÓNG của cố nữ thi sĩ Xuân Quỳnh)

Related Posts

Leave a Comment

Previous post:

Next post: