Tôi mơ là thầy chùa
Từ khi là linh mục
Chán lời dạy giáo điều
Làm lòng tôi nặng trĩu

Cửa Không tôi vội vã
Bước vào liền vấp ngã
Vì trong không hổng người
Hông pháp, hiểu sao đây?

Tôi chưa có sư phụ
Chỉ dẫn rõ lối tu
Lần mò như kẻ mù
Lòng buồn như mưa thu

May thay ta gặp nhau
Qua paltalk ngày nào
Vờ thốt tôi yêu em
Thật chỉ mong học đạo

Ái tình chỉ là cớ
Nhưng em vẫn còn ngờ
Vì yêu nên học đạo
Bảo tôi chớ nên mơ

Tình – đạo thật khó phân
Như sóng – nước trong ngần
Vì tình hay vì đạo?
Nỡ nào chia giả chân

Ái tình – trò chơi ảo
Nhưng làm ta phiền não
Từ nay xin vái chào
Ái tình! Bài bái bai

Buồn tình viết tầm phào
Giáo lý tự học gạo
Dù biết rằng đại đạo
Chẳng thể bằng mồm vào

Tứ đế Thanh Văn tu
Bỗng buồn chán sinh tử
Mơ tưởng chứng niết-bàn
Vì hông hiểu pháp rỗng

Lý thập nhị nhân duyên
Chuỗi mắt xích đảo điên
Duyên giác ngỡ là thật
Dụng công phá dây chuyền

Pháp nào có thể thông
Phá tan điên đảo mộng
Siêu việt xuyên ba thừa
Chính bát-nhã tánh không

Không môn kẻ ngu học
Chấp không càng thêm nhọc
Chỉ được … tăng thượng mạn
Chẳng thấy ma-ni ngọc

Ngu phu còn chấp nê
Chưa thoát khỏi tình mê
Thoáng nghe đệ nhất nghĩa
Lơ tu tập, càng tệ!

Duy thức học vá lỗi
Thủ không từ pháp không
Khéo ngăn chấp đoạn rồi
Chấp thường cũng đả thông

Như Lai Tàng vi diệu
Ngoại đạo lầm Thắng Diệu
Nơi chân tế chẳng liễu
Theo vọng kiến tự thiêu

Các pháp do tâm hiện
Phi nhân duyên tự nhiên
Pháp vô sanh, không tánh
Duy tàng thức biến chuyển

Phật pháp pháp bất định
Chữa lỗi chấp vọng tình
Như thuốc trị bệnh mắt
Mắt lành thấy bình minh

Tất đàn cùng ký luận
Thiện xảo chuyển pháp luân
Phá, ngăn chấp hiển chân
Pháp vi diệu rõ dần

Dưới mắt thợ múa rìu
(Viết thế đã là nhiều!)
E bị người cười chê
Bài này gởi Nắng yêu!