Phật pháp vi diệu rõ nhiệm mầu
Ngàn năm khó gặp khó tìm cầu
Ta mong thấu được nguồn chân lý
Xóa sạch trong tâm mọi vết sầu

Bụt muốn ta đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng nên thao thức trước khi ngủ
Đừng đến những nơi có lắm người

Bụt muốn hồn ta thật sáng trong
Như ngàn tia nắng rọi trong không
Dù cho vạn pháp xoay vần chuyển
Tịch tịnh an nhiên tự rỗng lòng

Bụt muốn những đêm đông giá lạnh
Vọng tưởng đừng chạy nhảy quẩn quanh
Bằng không ta cứ niệm mô Phật
Rồi quán chiếu dần ngũ uẩn không

Ta cố nương làn hơi thở nhẹ
Cột tâm theo nhịp đập con tim
Đến khi thuần thục ta trực nhận
Năng sở tánh KHÔNG tự cổ kim

Nghĩa là ta thấy đạo mà thôi
Thế nghĩa là ta đã liễu rồi
Và nghĩa là tâm là tất cả
Tâm là tất cả khắp nơi nơi

(Dựa trên nền bài thơ GHEN của Nguyễn Bính)