thức tạng gây ra cuộc hí trường
đến nay đã liễu hết tơ vương
bóng trăng trong nước thôi mò bắt
hoa đốm trong không dứt đoạn thường
trung luận rõ hay diệt hí luận
lăng già tuyệt diệu phá mù sương
khéo bày tột lý duy tâm hiện
đẹp xấu đâu vì ánh sáng gương
thơ Đường khó lèm wé hé
(cảm ơn bà Huyện Thanh Quan)


sẽ chờ em tại đỉnh Lăng-già
bọt sóng ta đan thành triệu hoa
tẹn Zi~m dù trăm ngàn kiếp nữa
khi em thành bụt ghé ngang qua
ta sẽ hỏi em chỉ một câu
kiếp này và mãi đến ngàn thâu
kiếp nào em sẽ yêu Quang Xạ
nguyện ở bên ta đến bạc đầu?
có nghĩa gì đâu một chữ yêu
chỉ là thoáng vọng tưởng buồn hiu
ví như cơn gió đùa trên nước
tí sóng lao xao rồi cũng tiêu
thảy thảy đều là tâm động dao
ái tình càng hỏi thì càng đau
ngoài tâm chẳng có gì tồn tại
ngay cả tình yêu Xạ trót trao
một câu hay lẻ tám trăm câu
chỉ một chữ phi phủi hết sầu
chúa quỷ Lăng-già đà thấu tỏ
sao còn vọng tưởng hỏi đâu đâu?
Ni Sư Như Đức
Trong chuyện Tây Du, ba đồ đệ của Đường Tăng tượng trưng cho ba tính chất khắc nghiệt nhất của con người, nói theo danh từ nhà Phật là ba phiền não cội gốc: tham, sân, si. Yêu ma quỷ quái ngăn trở trên đường như là muôn trùng phiền não bủa vây, không cho hành giả thành chánh đạo. Continue Reading »